Nơi tôi được sinh ra
Kể từ khi tôi có được nhận thức thì tôi thấy mình đang nằm trong túi bóng kính, được gập gọng gàng ngăn nắp cùng những người anh em của mình. Nghe ngóng hồi lâu, tôi biết rằng mình đang nằm ở cái nôi của những thứ như mình – Công ty Ngôi Sao Xanh.

Đó là một nơi rộng lớn bao la, có rất nhiều người ở đây, mỗi người một mảng miếng một công việc, nhưng nói chung là họ đang “sản xuất” ra những người anh em của tôi. Từ một góc trên cao, tôi có thể phóng tầm mắt để nhìn rõ cái cách mà mình được tạo thành.
Cách mà tôi được tạo nên
Bẩm sinh tôi không hề có được cái vẻ ngoài mỹ miều mà biết bao nhiều phải ngẩn ngơ đắm đuối như này đâu. Tiền thân của tôi là những kiện vải đơn sắc, nói thật là tôi cũng không biết cái sắc vóc của một chiếc áo đồng phục doanh nghiệp đẹp mắt mà mình đang có thuộc mảng miếng nào trong cái kiện vải ấy.
Tôi thấy những con người ở đây họ xếp lớp nhiều thật nhiều thớ vải, sau đó bằng một cái thiết bị gì đó hoành tráng và hiện đại lắm. Tôi đoán đó là máy cắt vải công nghiệp. Rồi kia, từng bộ phận cấu thành những người anh em của tôi kìa, kia là thân, kia là tay, kia là cổ áo kìa. Nhưng sao trông thật thô, thật xấu xí.
Tự nhìn lại bản thân mình, tôi thấy có nhiều điểm khác quá, làm sao người ta có thể tạo ra một chiếc áo đồng phục doanh nghiệp đẹp như tôi từ những mảnh vải sơ phẩm kia nhỉ? Đang phân tâm thì tôi thấy họ đưa những mảnh vải bán thành phẩm kia đi đâu đó, lấp ló phía xa tôi thấy họ đang làm gì ấy, vô cùng kỳ bí.
Hỏi thăm mãi tôi mới biết rằng đó là họ mang những phần vải đó đi thêu, đi in. Kế sau đó họ còn mang đi phơi khô để những chi tiết đấy được bền đẹp nữa cơ. Bẵng đi một hồi lâu, tôi thấy họ kết nối chúng lại với nhau. Bằng những chiếc máy may hiện đại, loáng 1 cái, hình hài của tôi được hoàn chỉnh. Một chiếc áo đồng phục doanh nghiệp đẹp đến ngất ngây.
Có một vài người đi đi lại lại trong khu vực sản xuất, phóng tầm mắt bao quát mọi công đoạn. Thi thoảng tôi lại thấy họ loại bỏ đi một chiếc áo đồng phục doanh nghiệp. Có vẻ như người anh em đó của tôi không đạt đủ tiêu chuẩn thì phải. Tiếc thay, họ chẳng hề cố gắng sửa chữa, tái sử dụng, mà họ gần như ngay lập tức thay thế nó luôn.
Ở khâu đoạn cuối cùng, họ làm sạch rồi đóng gói nhưng người anh em của tôi vào bao bì. Kiểm đếm lại lần cuối trước khi chuyển giao chúng tôi tới với khách hàng. Những kỷ niệm về cách tôi được sinh ta, được tạo thành cuối cùng cũng tới điểm dừng.
Nơi chân trời mới
Sau một chặng đường dài để có thể đến tay với những người chủ mới, tôi vừa háo hức vừa lo sợ. Tôi háo hức được toả sáng, được trưng diện và được sống đúng với ý nghĩa của bản thân mình. Mặt khác tôi lo sợ vì không biết nhưng người chủ mới kia sẽ đối xử với tôi như nào, có tối được như cái cách mà công ty Ngôi Sao Xanh đã dành cho tôi hay không?

Rồi thì điều gì đến cũng phải đến, tôi đã đến đích rồi. Đó là một văn phòng cao sang, bề thế. Ở đây cũng đông người lắm, có khi còn nhiều hơn số người tôi đã gặp lúc được sinh ra. Mỗi người 1 vẻ, một vóc dáng, tuổi tác. Tôi thầm đoán, đâu là vị chủ nhân của mình. Là anh kia? Là cô ấy? Là chị này? Hay là bác đó?
Loáng thoáng nghe đâu đó lời xì xào, họ đang nói về tôi và về những người anh em của tôi, nhưng chưa có nhận định nào cả. Đa phần họ cũng thắc mắc, có vẻ họ còn mong ngóng chẳng kém gì tôi cả. Điều đó thật thú vị.
Sau bao chờ đợi, thời khắc đó đã đến. Người ta đang kháo nhau ra nhận áo đồng phục doanh nghiệp mới. Là tôi đó, tôi ở đây!!! Người ta chia anh em của tôi theo cỡ áo, theo đặc điểm của bộ phận và cả phân biệt nam nữ khác nhau nữa cơ. Tôi được chia cho một cậu bạn còn khá trẻ, nhìn cũng có vẻ dữ dằn với khuôn mặt lạnh và nét bụi bặm nữa cơ.
Trong tôi bắt đầu mường tượng ra thảm cảnh bị bỏ rơi, bị ngược đãi rồi cơ. Chỉ mới nghĩ thôi tôi đã hoảng lắm rồi. Phía bên kia những người anh em của tôi đã được thoát ra khỏi bao bì. Họ ướm lên người, có người còn mặc thử luôn. Rồi họ bắt đầu nói, mà không phải, chính xác là họ đang khen chúng tôi. Họ đang dành những lời có cánh cho chiếc áo đồng phục doanh nghiệp mà họ vừa nhận được.
Thế nhưng tôi vẫn năm đây, im lìm trong một góc bàn. Tại sao số phận tôi lại hẩm hiu đến vậy? Tôi cũng đẹp y chang những người anh em của tôi mà. Cũng màu sắc ấn tượng đến từ chất vải chất lượng, cũng những hình hoạ được in thêu cầu kỳ, cũng những đường cắt may tinh tế. Tôi chìm sâu vào nỗi buồn u ám.
Cuộc sống mới chỉ bắt đầu
Tiếng loạt xoạt bóc túi bao làm tôi thức tỉnh. Đây là đâu? Sao lạ lẫm thế này. Căn phòng nhỏ bé với một vài món đồ bình dị. Vẫn đang lơ ngơ thì tôi được nhấc ra, ai đó đang trải tôi ra một bề mặt nào đó. Thì ra là cái cậu bạn chủ của tôi. Ô kìa, một anh bạn áo đồng phục doanh nghiệp khác đang nằm kế bên cạnh tôi.
Cậu bạn kia cứ đứng nhìn tôi, thi thoảng liếc sang chiếc áo đồng phục doanh nghiệp cũ kia. Phần nào đó tôi đoán định là chàng ta đang có sự so sánh. Bỗng anh ta nói đúng một câu, câu nói đầu tiên nhưng chắc chắn tôi sẽ nhớ mãi. Đúng 1 từ thôi: “Ổn”.

Tôi được mang đi giặt, chẳng hiểu là cậu ý sợ tôi bẩn hay là muốn thử thách độ bền màu, giữ dáng, chuẩn phom của tôi nữa. Mọi chuyện từ đây cho tới lúc tôi được khô ráo và đem cất vào trong nhà cũng không có gì đặc biệt. Thế nhưng phần sau mới là điều thú vị.
Khi được treo vào trong tủ, kế bên tôi không gì khác, chính là chiếc áo đồng phục doanh nghiệp nọ. Nhòn kỹ lại thì có lẽ tôi không nên gọi là anh bạn, mà phải là chú, bác hay tiền bối gì đó. Tại dù là vai vế hay nhận định cảm quan tuổi tác thì có vẻ sẽ hơn tôi rất rất nhiều ý.
Sau một vài lời chào hỏi xã giao, tôi thực sự bất ngờ vì chiếc áo đồng phục doanh nghiệp ấy cũng chỉ hơn tôi một vài tháng thôi. Trời ạ, vậy mà sao nhìn có thể xuống cấp nhanh đến vậy. Cùng size với nhau, cũng tương ứng một số điểm trong thiết kế thậm chí nếu không nhầm thì cũng có cùng chung bộ hoạ tiết.
Thực sự tôi lo sợ về cách mà cậu chủ kia sẽ “yêu thương” tôi, liệu tôi có chung cảnh ngộ như chiếc áo kia hay không? Nhưng khoan đã, nhìn kìa, chất vải đó không giống của tôi, nó được đan dệt sơ sài hơn, chất sợi có lẽ không tốt lắm vì bắt đầu xù lên rồi. Cùng với đó là những đường may thiếu tinh tế dẫn tới việc phom dáng có vẻ hơi méo mó, kém hấp dẫn thì phải. Những hoạ tiết in trên áo bắt đầu bị nổ, bị bong tróc trông thật đáng sợ.
Tự trấn an bản thân, tôi sẽ phải tự kiểm nghiệm xem suy nghĩ nào sẽ đúng đây. Và tôi nằm ở đó, chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, thực ra tôi cũng chẳng biết là bao lâu nữa. Cánh cửa tủ mở ra, cậu chủ gỡ tôi khỏi mắc áo, khoác lên người và dần bước tới trước gương. Lần đầu tiên tôi được ngắn nhìn mình, cũng bảnh bao đấy. Không phải tự cao đâu, mà thực sự là như thế, bởi tôi thấy được nét mặt hứng thú của cậu chủ khi mặc một chiếc áo đồng phục doanh nghiệp như tôi.
Trên con đường dẫn tới văn phòng, tôi đi giữa phố thị đông người, ngắm nhìn cả thành phố đang vươn mình thức giấc. Cảm giác thật tuyệt vời, mà kìa, mấy người xung quanh đang nhìn tôi, có người còn chỉ trỏ. Thậm chí có người còn hỏi cậu chủ tôi rằng đặt may áo đồng phục doanh nghiệp ở đâu? Thật đáng tự hào.
Chuỗi ngày vui vẻ và chuyến đi xa đầu tiên
Thực sự chẳng biết phải nên bắt đầu kể từ đâu nữa, bởi mỗi ngày trôi qua, tôi đều tận hưởng được cuộc sống đích thực của một chiếc áo đồng phục doanh nghiệp. Tôi cùng cậu chủ mình vượt qua biết bao deadline, những giấc ngủ chộp giật lúc ban trưa, nhưng đêm dài vật lộn cùng đống tài liệu, hay thậm chí cùng nhau vun vút lao đi trong cơn mưa giông.

Tuyệt vời hơn là tôi đã cùng cậu chủ của mình sóng đôi, bước lên bục nhận giải nhân viên xuất sắc. Trải qua cả những vui buồn chốn công sở, thật thú vị. Tôi có cảm giác như mình cũng là một trong những phần làm nên thành công đó. Người ta vẫn hay nói như thế mà, là trang phục có vai trò khơi gợi lên hứng thú làm việc và tăng khả năng sáng tạo mà.
Cậu chủ mặc tôi khi đi làm, khi đi giao dịch, đàm phán với đối tác hay là tham dự vào các sự kiện, thậm chí là mặc tôi đến gặp bạn bè, họp hành. Có vẻ như không chỉ là một chiếc áo bình thường nữa, mà tôi còn là một dạng thông điệp. Tôi, chiếc áo đồng phục doanh nghiệp là lời quảng cáo, giới thiệu về công việc, ngành nghề, lĩnh vực về công ty và cả về những thành công mà cậu ấy đã đạt được nữa.
Một ngày nó, cậu chủ vẫn mặc tôi như mọi ngày. Nhưng sát cánh bên tôi không còn là chiếc cặp Laptop nữa, mà là balo du lịch. Có vẻ hôm nay tôi sẽ không đi làm. Và đúng như vậy, chúng tôi đang dần rời xa thành phố, con đường dài với cảnh vật 2 bên đường liên tục thay đổi. Trên xe, tôi thấy đầy đủ những anh chị em của mình, họ và người chủ của họ, tất cả đều đang vô cùng rạng rỡ. Chúng tôi hát hò, pha trò, vui đùa cho quên đi cái mệt mỏi của một chặng đường dài.
Chiếc xe dừng lại ở một nơi có đầy nắng, đầy gió, bãi cát trải dài và kìa, biển. Chắc chắn là biển cả bao la rồi. Giờ thì tôi đã biết mình đang ở đâu, và cũng đoán được mình sẽ làm gì. Sau màn hạ đồ, và bố trí chỗ nghỉ. Cậu chủ cùng đồng nghiệp của mình, tôi cùng anh em mình, tất cả xuống biển nào.
Họ nô đùa trên bãi cát vàng, họ tận hưởng niềm vui của những trò chơi vận động, giải trí. Còn chúng tôi, những chiếc áo đồng phục doanh nghiệp, chúng tôi đang tận hưởng cảm giác được thoải mái, được tự do, và được toả sáng. Cứ thế mọi thứ ngọt ngào đến và tôi chỉ cần dang rộng vòng tay mà đón nhận thôi.
Cuộc vui nào rồi cũng đến hồi kết, nhưng không phải như cái áo đồng phục doanh nghiệp kia, tôi không xấu xí, không xuống cấp. Mà chẳng qua đến lúc phải đổi mới rồi, cậu chủ đã lên vị trí cao hơn, nơi mà họ cần ăn mặc khác hơn. Thế nhưng không vì thế mà tôi thành đồ bỏ, tôi được treo gọn gàng lên, và giờ đây tôi biết cuộc đời mình đã sang một trang mới. Tôi, chiếc áo đồng phục doanh nghiệp không chỉ để mặc, mà còn để lưu trữ những giá trị tinh thần, kỷ niệm, ký ức.

0938 268 079